Gửi Danwriter,
Lần đầu mà nói, việc nhận ra rằng mình sắp viết một bức thư khiến tôi cảm thấy hồi hộp và háo hức. Tôi có một chiếc áo đẹp, thường rất kì nếu khoe nó trong buổi live. Nhiều người có thể không thích chiếc áo và miễn sao mình thấy đẹp là được. Bức thư này ra đời cũng như v. Ý nghĩa của nó có thể chưa ai hiểu chưa ai biết. Tôi coi đó như một tín hiệu đáng mừng. Tôi đã không gặp anh ấy phải gần 4 năm nay. T đã từng có tg tiếp xúc khi còn đi học chung và đã được giúp đỡ rất nhiều. Anh luôn khiến tôi nghĩ về những điều nhỏ bé. Anh rất cao, cao hơn tôi nhiều. Anh k nhìn xuống duới mọi người. Anh nói tôi ' chúng ta ai cũng nhỏ nhưng chính v mới có thể làm điều lớn lao'. Không cần làm lớn chỉ cần cho phép mình tiếp tục. Cứ dần cứ dần việc lớn sẽ thành, mình đã ngộ ra lại về cụôc gặp gỡ đó mãi đến tận những năm gần đây. Khi có một công việc một gia đình nhưng mơ ước còn dang dở . Quan trọng nhất là có mặt trên hành trình đó. Ý mình múôn nói đó là mình đặt tin tưởng vào những dự định những hình thành đang thành hình của anh. Nên thật tốt khi ai đó múôn bạn viết. Điều đó luôn cần thiết và luôn nằm trong bạn. Hãy để nơi này làm nên chính khao khát và lựa chọn đó. Viết để kết nối quá khứ và tương lai